|
CÔNG TY LUẬT TNHH CÔNG CHÍNH Số: 06.1/2026/CV V/v Đề nghị xem xét lại Quyết định Giám đốc thẩm đối với vụ án Hồ Duy Hải |
CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM Độc lập – Tự do – Hạnh phúc Hà Nội, ngày 06 tháng 1 năm 2026 |
Kính gửi: Ông Nguyễn Huy Tiến, Viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân tối cao
Công ty Luật TNHH Công Chính kính gửi tới Quý Ông lời chào trân trọng!
Đơn vị chúng tôi nhận lời mời của bà Nguyễn Thị Loan nhờ luật sư kêu oan cho con trai là tử tù Hồ Duy Hải, là người đã bị kết án tử hình trong vụ án giết người, cướp tài sản xảy ra đêm 13/01/2008 tại Bưu điện Cầu Voi ở xã Nhị Thành, huyện Thủ Thừa, tỉnh Long An.
Sau quá trình nghiên cứu về vụ án chúng tôi cho rằng đã có đủ cơ sở chứng cứ cho thấy Hồ Duy Hải không phải là thủ phạm và Quyết định Giám đốc thẩm số 05/2020/HS-GĐT ngày 08/5/2020 của Hội đồng thẩm phán Tòa án nhân dân tối cao đã vi phạm pháp luật nghiêm trọng.
I/ CÁC CHỨNG CỨ CHO THẤY HỒ DUY HẢI KHÔNG PHẢI THỦ PHẠM
Chứng cứ thứ nhất (1): Bản kết luận giám định dấu vân tay
Khi khám nghiệm hiện trường vụ án Cơ quan cảnh sát điều tra đã thu thập được một số dấu vết vân tay của nghi phạm. Cụ thể, theo Biên bản khám nghiệm hiện trường cơ quan điều tra đã ghi nhận dấu vân tay nghi phạm ở 03 vị trí, chúng tôi trích dẫn lại nguyên văn từ Biên bản khám nghiệm hiện trường như sau:
“Cửa vào buồng ngủ rộng 0,55m và được ngăn bằng một cái tủ có gắn kính ở một cánh. Trên kính chúng tôi thấy có dấu vết đường vân cách mặt đất 0,67m”.
“Trên nền gạch ở gần cửa ra ngoài để vào phòng vệ sinh chúng tôi thấy có nhiều giọt máu nhỏ giọt và một cái dũa móng tay nằm dưới thanh trượt cửa sắt xếp. Cửa có cấu trúc 2 lớp: phía trong nhà là cửa sắt xếp, bên ngoài là cửa nhôm kính hai cánh mở ra kích thước 2,2m x 1,2m. Ở mặt trong của kính trên cánh cửa có một số dấu vết đường vân”.
“Trên Labô rửa có một dấu vết đường vân ở trên tay nắm mở vòi nước”.
Chúng tôi cho rằng: Hiện trường vụ án là không gian trong nhà của Bưu điện Cầu Voi vốn chứa nhiều đồ vật có bề mặt nhẵn có thể để lại dấu vân tay của nhiều người, trong đó gồm có nhân viên bưu điện và khách đến bưu điện. Nhưng việc ghi nhận thu thập dấu vết như trong Biên bản khám nghiệm hiện trường do điều tra viên có chuyên môn thực hiện, cần được hiểu đó là dấu vết vân tay ở những vị trí được cho là của nghi phạm để lại.
Ngày 07/04/2008 Cơ quan cảnh sát điều tra Công an tỉnh Long an đã trưng cầu giám định dấu vết đường vân thu được tại hiện trường vụ án so sánh với dấu vân của đối tượng nghi vấn là Hồ Duy Hải. Đến ngày 11/04/2008 Phòng Kỹ thuật hình sự Công an tỉnh Long An đã có Bản kết luận giám định số 158/KL-PC21 đưa ra kết luận như sau: “Các dấu vết vân tay thu được tại hiện trường vụ án, xảy ra ngày 14 tháng 1 năm 2008, tại Bưu cục Cầu Voi, huyện Thủ Thừa, tỉnh Long An. Không phát hiện trùng với điểm chỉ 10 ngón in trên chỉ bản của Hồ Duy Hải sinh năm 1985, Nơi ĐKNKTT: 129/39 Nguyễn Trãi, phường 2, quận 5, TP HCM. Chỗ ở: Ấp 1, xã Nhị Thành, huyện Thủ Thừa, tỉnh Long An gửi đến giám định.”
Chúng tôi cho rằng Bản kết luận giám định dấu vân tay như vậy là bằng chứng khoa học khách quan cho thấy Hồ Duy Hải không phải là thủ phạm gây án.
Chứng cứ thứ hai (2): Bản khai đầu tiên của Hồ Duy Hải không nhận tội
Theo Quyết định Kháng nghị Giám đốc thẩm số 15/QĐ-VKSTC-V7 ngày 22/11/2019 của Viện kiểm sát nhân dân tối cao cho biết: “Lời khai đầu tiên ngày 20/3/2008 của bị cáo không nhận tội nhưng bản khai này và một số lời khai nhân chứng không được đưa vào hồ sơ vụ án, những tài liệu này có trong hồ sơ lưu trữ của Cơ quan điều tra.”
Tại Quyết định Giám đốc thẩm số 05/2020/HS-GĐT ngày 08/5/2020 của Hội đồng thẩm phán Tòa án nhân dân tối cao cho biết: “Theo trình bày của Cơ quan điều tra tại phiên tòa giám đốc thẩm: tại lời khai đầu tiên của Hồ Duy Hải ngày 20/3/2008, Hải trình bày về việc sử dụng thời gian ngày 13/01/2008. Kết quả xác minh, Hải khai không đúng sự thật nên Cơ quan điều tra không đưa vào hồ sơ xét xử vụ án, nhưng được lưu trong hồ sơ nghiệp vụ của Cơ quan Công an.”
Như thế chúng tôi hiểu là bản khai đầu tiên của Hồ Duy Hải ngày 20/3/2008 có nội dung không nhận tội, cùng với đó Hải đã khai về việc sử dụng thời gian ngày hôm xảy ra vụ án tối hôm 13/01/2008. Những nội dung khai báo như vậy khác biệt với những biên bản ghi chép lời khai về sau có cùng nội dung nhận tội và mô tả diễn biến hành vi gây án.
Chúng tôi cho rằng bản khai ngày 20/3/2008 không nhận tội là bằng chứng phù hợp củng cố cho bằng chứng thứ nhất (1) cho thấy Hồ Duy Hải không phải là thủ phạm.
Chứng cứ thứ ba (3): lời khai của nhân chứng Hồ Văn Bình và Đinh Vũ Thường
Sau khi vụ án xảy ra cơ quan điều tra đã xác minh xem có những ai đã đến Bưu điện Cầu Voi tối hôm 13/01/2008, Cơ quan điều tra đã có được lời khai của hai nhân chứng quan trọng là Hồ Văn Bình và Đinh Vũ Thường.
Tại Quyết định Giám đốc thẩm số 05/2020/HS-GĐT cho biết: “Theo lời khai của anh Hồ Văn Bình thì anh đến Bưu điện Cầu Voi gửi xe “lúc đó đã hơn 19 giờ”, thấy một thanh niên ngồi trên ghế salon nói chuyện với chị Hồng, khoảng ngoài 19 giờ 30 phút, anh Bình đến lấy xe vẫn thấy chị Hồng và người thanh niên đó ngồi nói chuyện (BL 256). Anh Đinh Vũ Thường khai, anh đến Bưu điện Cầu Voi gọi điện thoại “lúc đó khoảng 20 giờ trở lại”, nhìn thấy một thanh niên ngồi phía trong bưu điện (BL 250); kết quả kiểm tra list điện thoại Bưu điện Cầu Voi cho thấy anh Thường thực hiện cuộc gọi điện thoại vào lúc 19 giờ 39 phút 22 giây.”
Về phía diễn biến của Hồ Duy Hải tối hôm 13/01/2008 cũng đã được Cơ quan điều tra xác minh đưa vào nội dung vụ án như sau: Khoảng 19 giờ ngày 13/1/2008 Hồ Duy Hải điều khiển xe mô tô Wave số 62F4-3040 của dì ruột Nguyễn Thị Len đến tiệm cầm đồ số 12 Khu A thị trấn Thủ Thừa do Nguyễn Thị Tuyết Trinh làm chủ, để vay 1.500.000đ. Sau đó Hải về trả xe cho bà Len và lấy xe mô tô Dream biển kiểm soát 62F5- 0842 của chị Nguyễn Thị Rưởi là dì ruột của Hải đến quán cà phê Bảy Thanh ở ấp 1 xã Nhị Thành, huyện Thủ Thừa để đưa cho anh Võ Lộc Đang 1.350.000đ do Hải thua cá độ bóng đá.
Cũng theo kết quả xác minh của Cơ quan điều tra, trong lúc làm thủ tục cầm cố chiếc điện thoại Hải đã nhận cuộc gọi của Võ Lộc Đang, dữ liệu cuộc gọi còn lưu lại trên hệ thống thông tin mạng điện thoại cho thấy đó là lúc 19 giờ 13 phút 39 giây.
Sự khác nhau giữa cáo buộc kết tội và lời khai kêu oan chỉ là sau khi Hải chia tay Võ Lộc Đang thì Hải đi đâu, làm gì, với ai. Cáo buộc kết tội cho rằng sau khi trả tiền cho Võ Lộc Đang thì Hải đi đến Bưu điện Cầu Voi gây án, còn Hải kêu oan cho rằng sau đó đến đám tang ông Tư Lan ở Ấp 1, xã Nhị Thành, huyện Thủ Thừa, tỉnh Long An.
Từ những kết quả xác minh của cơ quan điều tra chúng tôi nhận thấy: Lúc hơn 19 giờ anh Hồ Văn Bình để xe ở Bưu điện có nhìn thấy một thanh niên ngồi trên ghế salon nói chuyện với chị Hồng, đó không phải là Hồ Duy Hải, vì cũng khoảng 19 giờ Hồ Duy Hải đi đến tiệm cầm đồ Kim Hưng, lúc 19 giờ 13 phút 39 giây Hải nhận cuộc gọi của Võ Lộc Đang, sau đó đi gặp Đang để trả tiền thua độ bóng đá.
Với diễn biến và các mốc thời gian như vậy áp dụng theo nguyên tắc suy đoán vô tội chúng tôi cho rằng lời khai của nhân chứng Hồ Văn Bình và Đinh Vũ Thường phù hợp củng cố cho các bằng chứng (1), (2) cho thấy Hồ Duy Hải không phải là thủ phạm.
II/ QUYẾT ĐỊNH GIÁM ĐỐC THẨM VI PHẠM PHÁP LUẬT NGHIÊM TRỌNG
Trong vụ án không có lời khai nhân chứng hoặc chứng cứ vật chất nào cho thấy Hồ Duy Hải là thủ phạm. Căn cứ quan điểm kết tội dựa vào chỉ bao gồm các biên bản ghi chép lời khai nhận tội được cho là có nội dung khai báo khớp với hiện trường mà nếu không phải là thủ phạm thì không thể nào biết được.
Căn cứ kết tội như thế không lý giải được sự tồn tại của các bằng chứng (1), (2), (3). Ngoài ra, vụ án có rất nhiều đồ vật chứa dấu vết tội phạm như thớt gỗ, ghế gấp, dao inox, bát đũa ăn trên bếp, cốc nước trên bàn khách, mẫu máu được thu giữ, nhưng cơ quan điều tra không đưa ra được vật chứng nào cho thấy Hải là thủ phạm. Những đồ vật như vòng vàng, nhẫn vàng của nạn nhân, sim card của bưu điện, chiếc máy điện thoại di động của Bưu điện được hai nhân viên sử dụng, được cho là bị người phạm tội lấy đi, đều không thu giữ lại được.
Chỉ dựa vào lời khai nhận tội của Hải, dù được cho là có tới 25 biên bản lời khai nhận tội, song về bản chất cũng chỉ là một bằng chứng lời khai. Việc kết luận Hồ Duy Hải là thủ phạm đã vi phạm pháp luật nghiêm trọng về việc sử dụng bằng chứng lời khai theo Điều 98 Bộ luật tố tụng hình sự.
Điều 98. Lời khai của bị can, bị cáo
1. Bị can, bị cáo trình bày những tình tiết của vụ án.
2. Lời nhận tội của bị can, bị cáo chỉ có thể được coi là chứng cứ nếu phù hợp với những chứng cứ khác của vụ án.
Không được dùng lời nhận tội của bị can, bị cáo làm chứng cứ duy nhất để buộc tội, kết tội.
Việc kết luận Hồ Duy Hải là thủ phạm cũng vi phạm nghiêm trọng quy định pháp luật về nguyên tắc suy đoán vô tội. Cụ thể, Điều 13 Bộ luật tố tụng hình sự quy định về nguyên tắc suy đoán vô tội như sau: “Khi không đủ và không thể làm sáng tỏ căn cứ để buộc tội, kết tội theo trình tự, thủ tục do Bộ luật này quy định thì cơ quan, người có thẩm quyền tiến hành tố tụng phải kết luận người bị buộc tội không có tội.”
Trong vụ án chỉ có một chứng cứ kết tội là lời khai, trong khi có các chứng cứ (1), (2), (3) cho thấy Hồ Duy Hải không phải thủ phạm. Khi đối chiếu so sánh giữa các chứng cứ như vậy đúng ra cần phải xác định không đủ căn cứ để kết tội Hồ Duy Hải.
III/ ĐỀ NGHỊ XEM XÉT LẠI QUYẾT ĐỊNH GIÁM ĐỐC THẨM
Quyết định Giám đốc thẩm đã vi phạm pháp luật nghiêm trọng khi sử dụng lời nhận tội của bị can làm bằng chứng duy nhất để kết tội, vi phạm Điều 98 Bộ luật tố tụng hình sự. Với các chứng cứ (1), (2), (3) phù hợp với nhau cùng cho thấy Hồ Duy Hải không phải là thủ phạm, đủ là cơ sở để áp dụng nguyên tắc suy đoán vô tội, nhưng Quyết định Giám đốc thẩm vẫn kết luận Hải có tội, vi phạm nghiêm trọng Điều 13 Bộ luật tố tụng hình sự.
Bởi các lẽ đó chúng tôi kính mong Quý Ông Nguyễn Huy Tiến, Viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân tối cao đưa ra kiến nghị xem xét lại đối với Quyết định Giám đốc thẩm số 05/2020/HS-GĐT ngày 08/5/2020 của Hội đồng thẩm phán Tòa án nhân dân tối cao theo Điều 404 Bộ luật tố tụng hình sự.
Điều 404. Yêu cầu, kiến nghị, đề nghị xem xét lại quyết định của Hội đồng Thẩm phán Tòa án nhân dân tối cao
1. Khi có căn cứ xác định quyết định của Hội đồng Thẩm phán Tòa án nhân dân tối cao có vi phạm pháp luật nghiêm trọng hoặc phát hiện tình tiết quan trọng mới có thể làm thay đổi cơ bản nội dung quyết định mà Hội đồng Thẩm phán Tòa án nhân dân tối cao không biết được khi ra quyết định đó, nếu Ủy ban Thường vụ Quốc hội yêu cầu, Ủy ban Tư pháp của Quốc hội, Viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân tối cao kiến nghị, Chánh án Tòa án nhân dân tối cao đề nghị thì Hội đồng Thẩm phán Tòa án nhân dân tối phải mở phiên họp để xem xét lại quyết định đó.
Kính mong Quý Ông Nguyễn Huy Tiến lưu tâm xem xét và bằng thẩm quyền của mình theo pháp luật đưa ra kiến nghị cứu giúp cho Hồ Duy Hải.
Chúng tôi xin trân trọng cảm ơn!
CÔNG TY LUẬT TNHH CÔNG CHÍNH
Đã ký
Luật sư Ngô Ngọc Trai